Nếu nói về những cầu thủ từ tiềm năng trở thành một nỗi thất vọng, thì trong đầu người hâm mộ bóng đá sẽ hiện lên vô số cái tên. Nhưng với các fan của Die Mannschaft, cái tên xuất hiện đầu tiên chắc chắn là Leroy Sane. Chuyên trạng cập nhật kèo nhà cái của chúng tôi tin rằng, Sane chính là điển hình cho sự cố chấp và thất bại của Nagelsmann trong màu áo tuyển Đức.
Những con số 0 tròn trĩnh và sự vô hại đến cùng cực

0 lần qua người, 0 lần tung ra các đường chuyền nguy hiểm vào vòng cấm đối phương, 0 cú sút trúng đích và chỉ thắng đúng 1 pha tranh chấp trong suốt 88 phút trước Paraguay. Đó là toàn bộ những gì Leroy Sane tạo ra, và điều đáng buồn là màn trình diễn vô hại ấy đã dần trở thành điều quá quen thuộc mỗi khi anh khoác lên mình màu áo tuyển Đức.
Suốt cả trận đấu, Leroy Sane gần như mất hút khỏi mặt trận tấn công. Mỗi khi nhận bóng, anh hoặc xử lý chậm một nhịp, hoặc rê dắt vào đúng vị trí đối phương đã giăng sẵn, để rồi kết thúc bằng một đường chuyền về hoặc mất bóng đầy vô nghĩa ở trong tư thế 1v2. Một cầu thủ được kỳ vọng sẽ tạo ra khác biệt bằng tốc độ và khả năng đột phá, cuối cùng lại trở thành mắt xích khiến mọi đợt tấn công của Đức chỉ là “muỗi đốt inox”. Sự bế tắc này một phần đến từ sự ưu ái đến mức cố chấp của HLV Julian Nagelsmann.
Dù nhận thấy rõ sự chệch choạc trong từng pha chạm bóng, hệ thống tấn công của tuyển Đức vẫn được chỉ đạo dồn bóng liên tục sang hành lang cánh của Leroy Sane với hy vọng anh có thể tìm lại cảm giác. Thế nhưng, sự kiên nhẫn thái quá này lại trở thành một “hố đen” hút cạn nhịp độ và sự trơn tru của toàn đội. Thay vì linh hoạt chuyển hướng tấn công, cỗ xe tăng Đức đành chấp nhận tự mua dây buộc mình khi tiếp tục đặt cược vào một cá nhân đang đánh mất hoàn toàn sự tự tin, khiến lối chơi trở nên vô cùng dễ đoán và rời rạc.
Xem thêm: Canada làm nên lịch sử tại vòng knock-out World Cup 2026
Chuỗi phong độ chạm đáy và căn bệnh trầm kha trên tuyển

Thực tế, đây không còn là một trận đấu tệ đơn lẻ. Trong nhiều năm qua, Leroy Sane luôn được trao cơ hội hết lần này đến lần khác ở đội tuyển quốc gia. Dù thay đổi HLV, thay đổi hệ thống hay thay đổi vai trò, màn trình diễn của anh vẫn chẳng có mấy khác biệt. Vẫn là những pha xử lý thiếu quyết đoán, vẫn là những tình huống rê bóng không mang lại hiệu quả và vẫn là sự biến mất mỗi khi đội cần sự đột biến.
Không thể mãi viện lý do rằng Leroy Sane chơi tốt ở cấp câu lạc bộ nhưng chưa phù hợp với đội tuyển. Một cầu thủ lớn phải biết thích nghi và tạo ra ảnh hưởng ở mọi môi trường. Sau ngần ấy năm, sau hàng chục cơ hội và hàng trăm phút thi đấu, điều người hâm mộ nhận lại vẫn chỉ là sự thất vọng nối tiếp thất vọng. Đáng nói hơn, sự chìm nghỉm này lại được dung túng bởi sự cố chấp đến mức khó hiểu của Nagelsmann. Vị chiến lược gia trẻ tuổi dường như đang bị ám ảnh bởi việc phải trở thành người “mở khóa” thành công phiên bản hoàn hảo nhất của Leroy Sane trên ĐTQG, giống như cách anh từng bùng nổ ở các câu lạc bộ. Nagelsmann tự biến những trận đấu sinh tử thành một phòng thí nghiệm chiến thuật nhằm phục hồi phong độ cho cậu học trò cưng, phớt lờ thực tế rằng môi trường quốc tế khắc nghiệt không có chỗ cho sự bao biện. Sự bảo thủ trong cách nhìn nhận năng lực thực tế đang khiến Nagelsmann tự che mắt mình trước những hệ lụy nhãn tiền.
Sự cố chấp của Nagelsmann và đã đến lúc phải thay đổi

Điều khó chấp nhận nhất là Julian Nagelsmann vẫn tiếp tục đặt niềm tin vào Leroy Sane bất chấp phong độ nghèo nàn ấy. Khi đội tuyển Đức cần một cầu thủ có thể tạo đột biến ở hai biên, ông vẫn giữ Leroy Sane trên sân tới tận phút 88. Trong khi đó, Jamie Leweling – người đã thi đấu có thể nói là hiệu quả hơn hẳn về độ qua người nếu so với Leroy Sane lại bị giam cầm trên băng ghế dự bị.
Các chuyên gia soi kèo khẳng định, việc khăng khăng vắt kiệt những phút thi đấu cuối cùng cho một cầu thủ đang tàng hình trên sân không chỉ là một sai lầm về mặt chiến thuật, mà còn là một gáo nước lạnh dội vào nỗ lực của những cái tên đang khát khao cống hiến. Sự ưu ái mù quáng và bảo thủ của chiến lược gia sinh năm 1987 đang gián tiếp gửi đi một thông điệp vô cùng độc hại vào phòng thay đồ: rằng phong độ thực tế không còn là thước đo cao nhất để đánh giá cơ hội ra sân. Tư duy cố chấp bám víu vào những hào quang cũ rích của Leroy Sane đang dần làm xói mòn niềm tin của người hâm mộ vào tính công bằng trong cách dùng người của Nagelsmann. Một HLV bản lĩnh là người dám dứt khoát loại bỏ những ngôi sao lớn khi họ không còn đem lại giá trị cho một tập thể.
Kết luận
Leroy Sane chính là biểu trưng cho thất vọng của Đức tại World Cup 2026. Một cầu thủ không tạo ra đột biến, không đóng góp vào lối chơi và cũng không biết lên tiếng ở những thời khắc quan trọng thì chẳng còn lý do gì để tiếp tục chiếm một suất trên tuyển. Đã đến lúc Julian Nagelsmann phải dẹp bỏ sự cố chấp của mình, nhìn thẳng vào thực tế phũ phàng rằng, cái tên Leroy Sane không còn là lời giải, mà chính là rào cản lớn nhất cho hàng công của Die Mannschaft.
Bỏ qua nội dung
